2019 là một năm kỳ lạ. Dường như, càng già đi, ký ức của tôi càng trở nên mờ nhạt. Giờ đây, khi nghĩ lại về những gì đã trải qua trong năm vừa rồi, tất cả chỉ là những mảnh ghép rời rạc. Có lẽ là do thuốc, hay phải chăng, tôi đang dần lãng quên đi chính bản thân mình?
Lật lại những dòng kế hoạch viết ra từ đầu năm ngoái, tôi chợt nghĩ rằng, phải chăng mọi thứ vẫn đi theo những gì đã được hoạch định sẵn? “Healing”, đó là mục tiêu được ghi lại trong cuốn sổ. Những mảnh ghép đang dần hiện rõ hơn. Khoảnh khắc khi tôi nằm bất lực trên giường cảm nhận sự sống rời khỏi cơ thể mình. Khoảnh khắc khi nước mắt cứ trào ra trong vô thức không thể kiềm chế. Khoảnh khắc khi bản thân sợ hãi đến mức chỉ muốn tự sát để thoát khỏi những gì mình đã từng rất yêu thích. Khoảnh khắc khi chỉ có thể ngồi đó nhìn mọi thứ xung quanh tan biến đi trong vô vọng. Giống như một người đã thật sự kiệt sức sau một hành trình dài, chỉ để nhận ra đích đến của mình là miệng núi lửa.
Đó là khi tôi nhận ra, tôi không thể gắng gượng thêm được nữa.
Từ khi nào tôi không còn cảm giác khi nhìn vào kịch bản hay ngồi vào bàn dựng nữa? Đôi khi tôi tự hỏi bản thân như vậy, khi đang nhấp ngụm cafe nóng hổi nơi quán cafe nhỏ giữa thành phố Đà Lạt se lạnh. Dành cả mùa thu chỉ để ngủ và đi lang thang khắp Đà Lạt, ăn uống mặc kệ cân nặng tăng dần đều, không phải lo nghĩ về việc kiếm sống, việc sáng tạo, việc suy nghĩ thay cho người khác, chẳng cần tập trung vào việc gì, cứ để trí não trôi theo tự nhiên, có lẽ là quyết định đúng đắn nhất của tôi trong vòng 10 năm trở lại đây.
Vậy thì, tôi đã lạc lối từ khi nào vậy?
Câu trả lời, tôi đã nhìn thấy từ vài năm trước. Thế nhưng, sự tham lam của con người là thứ dẫn người ta vào cõi bi ai, sự sân hận kéo con người ta lún sâu vào khổ ải, sự si mê khiến người ta cứ dùng dằng mãi không thể cắt bỏ sợi dây nghiệt duyên siết chặt quanh mình. Chỉ đến khi cổ họng bị bóp nghẹn, lồng ngực không còn chút hơi thở, cả trí não và cơ thể trở nên vô dụng, con người mới thật sự nhận ra, đó cũng là khoảnh khắc mà mọi hành trình đều đến điểm kết thúc.
Cuộc đời là cõi vô thường. Chúng ta khổ sở để kiếm sống, nhưng chết đi trước khi kịp nhận ra cuộc sống là gì. Gần đây tôi đọc được ở đâu đó mấy điều như vậy. Đến cuối cùng, được làm những gì mình muốn làm mới là cách duy nhất để có được sự bình yên. Với những người không thể hòa nhập với cộng đồng như tôi, điều đó dường như có sức ảnh hưởng hơn cả.
Khi còn trẻ, cũng như bao người, tôi không quá lo lắng rằng sẽ có một ngày trí não gục ngã vì hoạt động quá sức. Mỗi khi trí não bị tổn thương, tôi chỉ đơn giản là ngủ nhiều hơn một chút. Từ vài năm trước, tôi đã biết rằng não mình đang bị hủy hoại kinh khủng thế nào. Thế nhưng, như mọi người, tôi vẫn luôn viện cớ rằng mình không có thời gian để nghỉ ngơi, rằng công việc còn đang bộn bề, rằng mình phải làm nhanh hơn, tốt hơn, trước khi ý tưởng của mình trở nên lỗi thời, hoặc bị ai đó hoàn thành trước. Chỉ khi những giấc ngủ li bì hai mươi tiếng một ngày cùng hàng đống thuốc bổ não vẫn không thể khiến não bộ hoạt động, chỉ khi cố gắng hết sức mà không mang lại kết quả đúng ý, tôi mới nhận ra rằng mình đã lãng phí quá nhiều thời gian cuộc đời của mình chẳng vì cái gì.
Sau một mùa thu, và cả mùa đông, thực sự buông thả và chiều chuộng bản thân, cuối cùng thì, trí não tôi đã hồi phục được chút ít. Quá trình hồi phục sẽ còn kéo dài, và tôi biết rằng, có lẽ trí não tôi sẽ không bao giờ khỏe mạnh được như xưa nữa. Đó là cái kết của những người không coi trọng bản thân mình.
Một năm mới lại bắt đầu. 2020, con số thật đẹp. Giống như loài rắn phải chịu đau đớn chết đi sống lại mỗi lần lột da để có thể trưởng thành, hành trình chữa lành đầy khó khăn mà tôi vừa bỏ lại phía sau sẽ trở thành động lực để tôi vươn lên, trở thành một con người khỏe mạnh hơn, cả về cơ thể lẫn tâm hồn.
Sau tất cả, con người vẫn phải sống cho bản thân mình.
©yooribae
16 comments